Xuân không pháo như nàng Kiều không sắc
Như bánh trưng không củ kiệu dưa hành
Như thịt kho không trứng lạnh tành tanh
Như bánh tét bầy nhầy cành dưa món.
Xuân tỵ nạn Bolsa vang pháo rộn
Thương quê nhà tiu nghỉu dọn muối dưa
Nồi thịt kho lỏng bỏng mấy miếng thừa
Gắp một chút rồi nhường chừa người khác.
Tết quê mẹ im lìm không tiếng pháo
Lúc quỷ vào nón cối dạo cờ sao
Những dép râu tàn bạo đạp đồng bào
Tết giãy dụa chết dần vào dĩ vãng.
Ôi sao nhớ Tết Xuân miền Nam quá
Dân hiền lành hiếu khách cả ruộng đồng
Không nói không, có nói có, thật lòng
Cười như pháo đón Xuân trong hạnh phúc.
Đã lâu lắm chưa về nghe Xuân chúc
Bởi không còn tiếng pháo lúc ngày xưa
Ta vẫn mơ sẽ đón một Xuân tươi
Xuân đất mẹ vui vang trời tiếng pháo:
Tiệc Xuân đầy ắp món ăn
Chia nhau hạnh phúc ước ao bấy giờ.
No comments:
Post a Comment