Lễ Tình Yêu tặng đóa hoa hồng
Em kết áo mơ mộng vợ chồng
Rồi ngắm mãi mà không biết chán
Ướp vào trang giấy mực thơm nồng
Rồi thời gian mãi miếc thêm lên
Bao nguyện ước nơi bãi vượt biên
Với tiếng sóng triển miên nhắc nhở
“Đóa hồng này sẽ đợi đoàn viên.”
Ngày tháng vội hoa nhạt nét tươi
Thuyền xưa đi mãi vẫn xa khơi
Từng tờ lịch rơi rơi lệ ướt
Đếm đã tròn mười một tháng trôi.
Anh có nhớ ngày đó Lễ xưa
Đóa hồng thơm sắc thắm trao đưa
Anh quên ngắc ngọn chừa gai nhọn
Đâm thấu vào đau ngón lụa lùa.
Phải chăng điềm gỡ báo tình ta
Anh nút máu từ ngón chảy ra
Thề trở lại xây tòa mộng ước
Giữa muôn sao chứng giám trời cao.
Đoá hồng gai lặng lẽ trang thơ,
Thuyền đã đến bờ bến tự do
Hay đọng lại nơi dò không đáy?
Chắc do em chẳng lấy gai mờ!
Valentine đóa hồng chờ
Người đi kẻ ở hai bờ nhớ thương.

No comments:
Post a Comment