Total Pageviews
Saturday, November 30, 2019
Thu trút lá thêm buồn pha rượu đắng
Ngập ngõ vào ngập cả tận hồn ta
Cả không gian vàng úa sắc nhợt da
Em lãng đãng hiện về pha kỷ niệm.
Chẳng nhung nhớ mà sao như chết liệm
Chẳng mong chờ mà cứ chiếm thời gian.
Dáng hình em quanh quất ở vườn lan
Trò trốn bắt trẻ xưa làng chơi mãi.
Con nhện nhả sợi tơ mờ trên mái
Em vướng vào cố gỡ mãi không ra
Ta vươn tay bắt lấy mảng tơ xa
Giữ thật chặt sợ như là sẽ mất.
Xiết thêm nữa sợi tơ mong manh chắc
Ta xòe tay ngỡ tưởng bắt em xong
Máu từ đâu nhỏ giọt ngón tay hồng!
Nhện tơ ai dấu dao trong
Giăng tình một thuở, cắt không thương tình!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


No comments:
Post a Comment