Total Pageviews

Thursday, November 14, 2019

I Can't Breathe





Con gọi mẹ phút giây giờ định mạng
Phone reo hoài tưởng vạn kỷ trôi qua
Mẹ ở đâu? Chắc tất bật vắng nhà
Lo cơm gạo, chăm bầy gà, khóm ổi?

Con xin lỗi, vạn lần con xin lỗi
Con đường đi đến quốc ngoại không thành
Còn đường đi quốc nội mãi loanh quanh
Với biểu ngữ tung hô quang vinh Đảng
Với tham nhũng, lừa dân, tù oan mạng.

Con phải đi tìm ánh sáng tương lai
Tuổi thanh xuân đâu phải bán hình hài
Cho cán bộ mới vươn vai thăng tiến!
Như thợ tóc uốn mình lên hãnh diện
Không học hành lãnh đạo biến thành tiên!

Con phải đi đến xứ lạ kiếm tìm
Đường sự nghiệp tài năng thêm kiên nhẫn
Là chìa khóa thành công kho vô tận
Nơi văn minh nếp sống lẫn tình người.


Mẹ ơi!

Con thương bố mẹ rất nhiều
Vì con bố mẹ sẵn liều nợ thêm
Vay tiền trả chuyến đi đêm
Mong con thoát Cộng ấm êm thân mình.

Lần đi ấy ngỡ đinh ninh là thoát
Ai có ngờ dưỡng khí của thiên nhiên
Ai cũng cần mà chẳng tốn bạc tiền
Ai cũng hỏi mà không phiền kể lể
Mà con thở hăm lăm năm rất dễ
Lại không còn giúp được kẻ lâm chung
Thoát bầu trời ô nhiễm của quê hương
Để chết thảm trong xe thùng ngạt khí!

Chuyện đất nước buồn ghê gần thế kỷ
Ba đời rồi quê Bác chỉ rác lan!
Con ra đi dẫu chết giữa trần gian
Còn hơn sống nơi điêu tàn cộng sản.

Chỉ thương xót bố cùng mẹ thê thảm
Thương tiếc cô con gái phạm lỗi lầm
Là không sang bờ bến Quốc Vương Anh.
Băm chín mạng chết oan vừa khi đến
Thiên đàng hạ giới nơi bao lòng mến
Chẳng cần chi chủ nghĩa xã hội điên
Của loài bò ảo tưởng chó thành tiên!
Để tai họa khắp ba miền đất nước.

I can not breathe! Con không thở được!
Phút hãi hùng con vẫn ngước đầu lên
Nhắn mấy tin vắn tắt giữa tiếng rên
Em bên cạnh tuổi vừa lên mười bốn.

Em cũng vậy dám lao mình vào chốn
Chết chín phần để trốn đến tự do
Hai chúng con ước vọng đọng thành tro
Thì xin Chúa thiên đường cho một lối
Cùng triệu kẻ vượt biên chìm chết đuối
Đại dương sâu. Thế giới gọi Thuyền Nhân.

Thắp hương cho triệu nhân dân
Riêng con một nhánh hương trầm tuổi xuân.

No comments:

Post a Comment