Ôi vui quá những giờ ta họp mặt
Những nụ cười, những ánh mắt mùa xuân
Những chuyện xưa, những kỷ niệm cuối tuần
Và những lúc thầy cô quanh bàn tiệc.
Thời gian lướt đời trôi, trôi mãi miết
Chín năm rồi chẳng biết có còn không
Những tình xưa, những nhiệt huyết cháy lòng
Những ước mộng chỉ còn trong ký ức.
Hay đã mất một thời vươn sức lực
Tưởng đạp trời vá núi vực giang sơn
Tưởng Hằng Nga Tiên Nữ dễ giận hờn
Và cứ tưởng dương trần chơn bất tử.
Chín năm vụt trăm trò muôn thế sự
Covid trào, bầu cử, cứ chiến tranh
Mệt mỏi rồi thì hãy tạm dừng chân
Buổi hội ngộ hàn huyên tâm sự đến.
Rồi mai rời bến ra khơi
Thuyền ai nấy lái giữa đời phong ba.

No comments:
Post a Comment