Xưa ta bị phụ đàn bà
Yêu đàn cầm để lánh xa chuyện đời
Giờ đàn cũng bỏ cuộc chơi
Nói làm sao hết những lời bi quan.
Đêm nay một gối hai chăn
Hai đàn mất cả biết đảng nào đi!
Thôi thì chẳng biết nói chi
Vài dòng thơ thẩn thầm thì với trăng.
Bỗng mây tứ phía bủa giăng
Cô đơn lại đến đằng đằng dữ hơn!
Lại một đêm giấc chập chờn
Giật mình, mình giật lên cơn động trời
Mèo hoang hàng xóm ghé chơi
Tưởng mình thịt chết mèo xơi gót liền!
911 đến kịp bên
Không thì chẳng có thơ rền này đâu.
No comments:
Post a Comment