Mềnh mông biển trắng xứ người ta
Khắc khoải chờ mong nước thứ ba
Một kiếp hoa trôi xa gốc cội
Cười đây mà tội nỗi niềm xa.
Có phải vì ta lỡ chuyến đò?
Nên còn ở lại ngóng trông chờ
Bên kia biển có trơ trơ đá
Hay cát ròng ròng rã sóng xa?
Ôi! Đời chẳng mãi mãi luôn dài
Xuân sắc phần ba dãi nắng phai,
Vận nước bạc màu ngày đêm tối
Ra đi ngỡ thoát nỗi trần ai!
Lạc Hồng phận gái mãi long đong
Ô-xin, buôn phấn, gánh hàng rong,
Xe thùng chết ngạt còn hơn sống
Giữa đống tro tàn mộng Đảng tròng

No comments:
Post a Comment