Total Pageviews

Saturday, January 18, 2020

Đảng còn, Xuân chết!

Đảng còn, Xuân chết!

Đất nước Việt bảy mươi phần trăm sống
Bằng nghề nông cũ rích chổng mông cày.
Đảng đã không công nghệ hóa đổi thay
Lại dở thói cướp càng, ngày lẫn tối.

Đảng thất bại không tăng sản xuất trội
Thì tiền đâu nuôi nổi đám bò đây!
Thế đường cùng Đảng cướp đất dân nầy
Cướp tất cả biển rừng tài nguyên cạn,
Cướp dân tộc khỏi quyền người vô hạn
Để ăn chơi phè phởn chốn sang giàu,
Sắm vi-la, xe xịn, trả nợ Tầu,
Con du học xứ xa đầu tư bản.

Đảng vốn dĩ xuất thân là cướp cạn
Giăm bảy thằng được xứ Pháp nuôi ăn
Chạy lãng xăng tìm cớ phản ân nhân
Rồi xúi bậy bầy nông dân dốt đặc
Phản ông chủ người nuôi ăn nuôi mặc.
Đảng lên ngôi từ đấy sặc máu tanh!

Ôi nhìn kia lãnh đạo chẳng học hành
Bằng cấp giả cứ đua tranh mà sắm
Rồi tự sướng tự soi gương mà ngắm
"Đảng quang vinh lãnh đạo lắm tài tình!"

Mạt vận thay!  Mạt vận đất nước mình
Nhân tài trốn hoặc tù triền miên khổ
Vì lũ ngáo bạo tàn đè đầu cổ.

Đó chính là định nghĩa Đảng Hồ Minh.

No comments:

Post a Comment