Chiều Chủ Nhật ta nhớ nàng ghê gớm
Ôi cúc vàng rộ nở sớm tối tàn
Tô điểm đời cho rực rỡ trần gian
Rồi yên lặng nàng hòa tan bụi đất.
Ta lặng ngắm bỗng ngả nghiêng cười ngất
Bởi thấy ta cũng một chất như nàng;
Chúng ta nhìn chẳng cần hỏi cần han
Mà như hiểu ân tình ngàn thế kỷ.
Chúng ta sống đem tặng đời hoan hỉ
Một nụ cười, một cử chỉ mến thương
Để người vui như một phút thiên đường
Mà hy vọng ngày mai sương khói biến.
Nàng cô độc tình dạt dào như biển;
Ta cô đơn lòng dâng hiến Trời cao;
Hai chúng ta đã chết thuở hôm nào
Cùng sống lại yêu thương trao cuộc sống.
TC

No comments:
Post a Comment